Tiểu Mễ quyết định—–

Cô thích ngôi trường này!

Khi cô vội vã chạy về đến nơi,hành lý và túi xách đều nằm nguyên chỗ cú

“Hành lý của bạn à?”

Một cô gái đậm người ngồi trên ghế đá,cô mặc váy màu hồng,trên áo có hình một bông hoa,rất dễ thương.Cô gái một tay cầm hộp sữa,một tay cầm quả táo,vừa ăn vừa nói với Tiểu Mễ:”Sao bạn đi lâu thế,mình chờ đã rất lâu rồi.”

Tiểu Mễ nhìn cô gái,ánh mắt tràn đầy niềm vui.

“Bạn trông giúp mình hành lý à?”

“Ừ.”Cô gái nhìn đồng hồ,”Sắp đến giờ vào lớp rồi.Bạn mà không đến kịp,chắc mình phải gửi chỗ hành lý này cho bảo vệ rồi.”

“Cảm ơn,cảm ơn,cảm ơn…..”Tiểu Mễ cảm động không biết nói gì khác,vali và túi xách là tất cả tài sản của cô,nếu mất đi chắc cô sẽ chết mất.À,nhưng…Tiểu Mễ nghĩ….cô ấy vừa nói gì nhỉ?…Vào lớp?….

Cô nhìn đồng hồ—

Đã bảy giờ bốn mươi phút rồi!

“A,sẽ muộn học mất!”Tiểu Mễ lo lắng,hành lý vẫn chưa đưa về ký túc xá,lớp học cũng không biết ở đâu!Làm thế nào!Làm thế nào đây!

Một cơn gió nhẹ thổi qua.

Ánh nắng sớm chiếu xuống,mưa đã tạnh từ lúc nào.

Dường như có một thiên sứ,bay đến bên Tiểu Mễ,cười với cô.

Khi cô đến lớp học,là bảy giờ năm mươi lăm phút.

Tiểu Mễ thở dốc đưa tay lên ngực,mỉm cười nhìn cô gái đằng trước,ánh mắt tràn đầy cảm ơn.

Tại sao lại có những sự việc tình cờ như vậy nhỉ?

Cô gái đó tên là Uy Quả Quả,là bạn học cùng lớp của cô,Uy Quả Quả thật sự là một người rất tốt,giúp cô kéo cái vali nặng nề,đi về phía lớp học.Hai người vừa chạy,Uy Quả Quả còn nhiệt tình nói chuyện với cô:

“Hai cân táo”

“Được.”

“Loại Thủy Tinh Phú Sỹ nhé.”

“À…được.”

“Hai cân đào Mỹ Hầu.”

“….được.”

“Hai túi đậu phụ khô.”

“….Được…”

“Hai hộp socola Đức Phù.”

“….”

Tiểu Mễ gãi tóc,lo lắng:”Tội nghiệp cho cô,cô là người nghèo mà.”

Uy Quả Quả lườm cô,dừng lại:”Thế nào,không muốn mua cho mình à?Mình đợi bạn nửa tiếng!Lại còn làm phu khuân vác cho bạn nữa!”

“Hihi,không phải đâu.”Tiểu Mễ cười,”Mình chỉ thắc mắc,tại sao bạn luôn muốn hai phần?”

“Bởi vì mình béo mà.”Uy Quả Quả hít hít mũi,”Người béo đương nhiên phải ăn hai phần rồi.”

Tiểu Mễ ngạc nhiên trợn tròn mắt,nhìn cô gái:”Bạn béo ư?Bạn béo ở chỗ nào?Bạn không biết bạn nhìn dễ thương như thế nào không!Mình vừa nghĩ,thật may mắn,vừa đến đây đã được nhìn thấy mỹ nữ rồi.”
Uy Quả Quả sững người ra:”Bạn…bạn đang cười mình đấy à?”.Tất cả các sinh viên khác đều chê cô béo,cô gần như đã tuyệt vọng rồi,cô đã cố gắng để không quan tâm đến điều đó nữa.

“Nếu như mình có ý đó,thì phạt mình không biến được thành thiên sứ nhé.”Tiểu Mễ vừa kéo vali,vừa quay sang cười với cô,”nói thật đấy,mình thật sự cảm thấy bạn vừa tốt bụng vừa dễ thương.”

Uy Quả Quả cứ đi,một hồi lâu không nói gì.

“Này….”

“Cái gì?”

“Bạn là người đầu tiên nói mình dễ thương đó.”Uy Quả Quả buồn buồn nói,bước chân đi rất vội vã,Tiểu Mễ phải cố gắng hết sức mới theo kịp được.”Cho nên,mình quyết định—sau này bạn sẽ là bạn của mình!”

Ánh nắng sau cơn mưa chiếu sáng người Tiểu Mễ.

Thật là may mắn.

Tiểu Mễ nở một nụ cười sung sướng

Cho nên,đến lúc này,Tiểu Mễ vẫn đang say sưa trong niềm vui.Học viện Thánh Du sẽ là may mắn của cô chăng,vừa rồi đã xảy ra thật nhiều chuyện vui.

Cô ngây ngô mỉm cười một mình.

Các sinh viên trong lớp tò mò nhìn cô.

“Tên bạn là gì?”

“Này,có thật là bạn chuyển từ trường Thanh Viễn qua đây không?”

“Tại sao bạn muốn đến đây học?”

………

Không phải sự tò mò của các bạn sinh viên quá lớn,thực sự thì Thanh Viễn quá nổi tiếng,những sinh viên thi đỗ vào trường đó đều là những người rất xuất sắc,tiền đồ hết sức sáng lạn.Thánh Du mặc dù cũng không đến nỗi nào,nhưng so sánh với Thanh Viễn thì thật đáng buồn cười.

Nghe thấy những câu hỏi đó,Tiểu Mễ ngẩng đầu lên,nụ cười dễ thương:

“Tên mình là Mễ Ái.”

“Mễ Ái?”

Mấy sinh viên nữ cố gắng nhịn cười,Mễ Ái Mễ Ái,không phải chính là không có tình yêu ư?

“Haha,tên thật buồn cười đúng không?”Tiểu Mễ đưa tay lên tóc,nhìn xung quanh,”Mình cũng rất đau khổ vì cái tên này đây,cho nên mọi người cứ gọi mình là Tiểu Mễ nhé.”

“Tiểu Mễ.”Các sinh viên nữ cười,”thế thì chính là cơm ăn còn gì?”

“Ừ.”Tiểu Mễ không để tâm,”mặc dù rất rẻ,nhưng cũng rất có dinh dưỡng mà.”

Lúc đó,góc phòng học truyền đến một âm thanh lạnh lùng—–

“Hừ,kỳ lạ thật,Thanh Viễn tốt như vậy,tại sao lại chuyển đến đây học,Tiểu Mễ?”Một sinh viên nữ xinh đẹp lên tiếng,ánh mắt hướng về Tiểu Mễ,”Hay là làm sai chuyện gì,không được học ở Thanh Viễn nữa,không còn cách nào khác phải chuyển đến đây.”

Trong phòng học dường như có một không khí lạnh lùng.

Các sinh viên quay sang nhìn Dương Khả Vi,vừa quay lại nhìn Tiểu Mễ.Vấn đề này mọi người đều rất tò mò.

Bên kia,Uy Quả Quả cầm túi khoai lang khô,quay sang nói nhỏ với nữ sinh bên cạnh:

“Giúp mình chút đi,Tiểu Mễ là bạn mới của mình.”

Cô gái tóc ngắn mắt một mí,cô đang chuyên tâm học tiếng Anh.Nghe thấy tiếng Uy Quả Quả,cô ngẩng đầu lên nhìn Tiểu Mễ.

Uy Quả Quả nói liên hồi:”Mình dọn vệ sinh ký túc tuần này!”

“…..Được.”

Cô gái mắt một mí tiếp nhận điều kiện trao đổi,cô đứng dậy,đứng trước mặt Tiểu Mễ,chìa tay ra—-

“Chào bạn,mình là Thành Quyên,hoan nghênh bạn đến với lớp chúng mình.”

Vừa nói,Thành Quyên đưa mắt nhìn quanh lớp,các sinh viên lập tức vỗ tay,nói to với Tiểu Mễ:”Hoan nghênh!Hoan nghênh!Nhiệt liệt hoan nghênh!”

Lớp học từ không khí tĩnh lặng biến thành náo nhiệt liệt như đang tiếp đón một ngôi sao điện ảnh.

Ồ,bạn sinh viên Thành Quyên này thật có dáng lãnh đạo.Tiểu Mễ vội vàng đứng dậy,nhìn Thành Quyên với ánh mắt cảm ơn,nắm chặt tay cô:

“Cảm ơn!”

Thành Quyên cười,sau đó lạnh lùng quay mặt về phía sinh viên tóc dài,nói:

“Dương Khả Vi”,đây là thái độ dành cho bạn mới à?Bạn không thấy xấu hổ à?Người ta vừa đến đây,không giúp đỡ người ta thì thôi,lại còn nói lung tung nữa!”

Dương Khả Vi lạnh nhạt:

“Thế à?Thế bạn ấy vì sao lại chuyển đến đây?”

Tiểu Mễ giật mình nhìn Dương Khả Vi cười:”Thánh Du rất tốt mà!”Nụ cười cô dễ thương,”mọi người đều nói Thánh Du là trường dệp nhất nước,quả nhiên như vậy,mình chưa từng thấy một ngôi trường nào đẹp như thế này.Hơn nữa khoa Kinh Tế của Thánh Du cũng rất khá mà,rất có sức ảnh hưởng trên cả nước,có thể đến đây học cùng mọi người,mình rất vui.”

“À”

Câu nói của cô làm cho trong lòng mọi người thoải mái,tất cả đều cười.

Nhưng Dương Khả Vi vẫn lạnh lùng:”cũng thật biết cách lấy lý do đấy nhỉ.”

Tiểu Mễ mặt đỏ,cô xấu hổ nói:”À,cái đó…..mình thật ra có ý muốn lấy lòng mọi người thôi,bởi vì….mình hy vọng mọi người tiếp nhận mình….”

Các sinh viên trợn tròn mắt nhìn Tiểu Mễ!

Haha,một cô gái thật dễ thương,trong giây lát,khoảng cách của mọi người và cô được kéo lại thật gần.Các sinh viên đều nở nụ cười.

“Tiểu Mễ!Chúng mình hoan nghênh bạn!”

Lần này là Uy Quả Quả mở đầu,lại một tràng pháo tay nữa cổ vũ Tiểu Mễ!

Tiểu Mễ cười thật tươi:”Cảm ơn!Cảm ơn mọi người!”.

*** ***

Tiểu Mễ ngồi hàng ghế cuối cùng,chỗ bên cạnh cô còn trống.Thật ra,cô rất muốn ngồi vào chỗ đó,bởi vì nó ngay bên cạnh cửa sổ,có thể hít thở không khí trong lành,có thể nhìn thấy chim chóc bay nhảy trên cành cây.Nhưng,chỗ ngồi mặc dù không có người ngồi nhưng trong ngăng bàn vẫn có hai quyển sách,bìa sách dường như đã có một lớp bụi mỏng.

Cô đưa tay vuốt tóc,do dự một lúc.

Thôi kệ,có lẽ đây là chỗ ngồi của một người hay trốn học đây.Nếu như sau này người đó thường xuyên không đến thì mình sẽ chuyển sang đó ngồi.

Cô thôi nghĩ ngợi,tập trung nghe giảng.Tiết học đầu tiên của cô là Tài nguyên nhân lực,giáo sư chủ giảng họ Truyền,khoảng trên bốn mươi tuổi.Mặc dù nội dung giáo sư Truyền giảng không phải thật sự lôi cuốn,nhưng nghe kỹ lại rất có tính lôgic.Tiểu Mễ dần dần bị cuốn hút vào bài giảng.
Lớp học rất yên tĩnh.

Các sinh viên vừa nghe giảng vừa ghi chép.

Giáo sư Truyền cũng giảng bài sôi nổi hơn.

Cho nên,khi cửa lớp học bị một bàn chân “Rầm”đá mạnh vào,tất cả mọi người đều giật mình!

Âm thanh đó thật quá mạnh!

Giống như một tiếng sấm.Một sinh viên nam mặt đầy tức giận đứng trước cửa lớp,anh ta vừa cao lớn vừa đẹp trai,tóc màu hạt dẻ,áo phông màu đen,trên mũi đính một hạt kim cương nhỏ.

Tiểu Mễ ngẩng đầu lên nhìn.

Tiểu Mễ nheo nheo mắt,ngạc nhiên không nói lên lời.

Sau đó nụ cười tắt đi.

Haha,thì ra người được cô đưa đến bệnh viện lại là bạn học cùng lớp của cô.

Thế giới thật nhiều điều thần kỳ!

Anh chàng tóc hạt dẻ người bị nước mưa làm ướt,trong ánh mắt đầy sự tức giận,dưới chân đôi giày thể thao đã bị bùn đất làm cho vừa ướt vừa bẩn.

Ngoài trời đột nhiên có tiếng sấm

Haha,tý nữa thể nào trời cũng có bão.

Giáo sư Truyền sắc mặt không thay đổi,trừng mắt nhìn sinh viên nam:”Doãn Đường Diêu”,anh lại đến muộn rồi,lại còn lấy chân đạp cửa,có biết rằng như thế làm ảnh hưởng đến mọi người không?”

Các sinh viên thì thầm bàn tán.

Doãn Đường Diêu làm ra vẻ không nghe thấy,đưa tay lau nước mưa trên mặt.Giáo sư Truyền ánh mắt đầy sự tức giận.

Các sinh viên ngẩn người ra.

Doãn Đường Diêu đi qua bàn giáo viên rồi đi xuống cuối lớp,không quên buông thêm một câu nói—-

“Nhiều chuyện quá!Trời mưa,thầy không nhìn thấy à?”

Giáo sư Truyền vẻ mặt hết sức tức giận:”Thế các sinh viên khác?!Trời cũng mưa,tại sao họ không đi muộn?!Suốt ngày trốn học,đi muộn,đánh nhau sinh sự,anh vẫn chưa bị đuổi học thật là một kỳ tích!”

Doãn Đường Diêu đeo tai nghe nhạc vào,tỏ vẻ không quan tâm,vượt qua ánh mắt của các sinh viên,anh ta đi xuống cuối lớp.Anh đi đến bên cạnh Tiểu Mễ,nhìn cô.

Ngoài cửa,một tiếng sét đinh tai nhức óc vang lên!

Từ lúc giáo sư Truyền nói ba chữ “Doãn Đường Diêu”,hơi thở của Tiểu Mễ như dừng lại!

Doãn Đường Diêu.

Anh ta là Doãn Đường Diêu à?

Cô nghiêng đầu,ngơ ngác nhìn anh ta,tất cả sức lực dường như không còn.

Tiểu Mễ cắn môi.

Đầu óc cô quay cuồng,trước mắt dường như có một lớp sương mù,làm cho cô không thể nhìn rõ được anh ta.

“Đứng dây!Cô cản đường của tôi!”

Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô.

Anh ta đương nhiên nhận ra cô gái trước mặt chính là người sáng sớm nay đã đưa anh ta đến bệnh viện.

Tiểu Mễ hoang mang đứng dậy,để anh ta đi vào trong.À,chỗ ngồi đó là của anh ta.

Mưa bên ngoài cửa sổ vẫn mạnh mẽ không ngớt.

Không khí mát mẻ và tươi mới.

Doãn Đường Diêu gục mặt xuống bàn ngủ.

Tiểu Mễ dường như không còn tâm trí để nghe giảng nữa,quay mặt sang nhìn anh ta.Lúc đó,dường như tất cả thế giới đều biến mất trước mặt cô,trong mắt cô chỉ còn chàng trai ngồi bên cạnh.

Doãn Đường Diêu thật sự hết sức đẹp trai,cái mũi cao và cong,giống như quý tộc nước Anh trong những bức ảnh cổ,đôi vai rộng và săn chắc,chiếc khuyên đeo trên mũi mang đến cho anh ta một vẻ bất cần đời,nhưng cũng thêm một vẻ bí ẩn xa xăm.

Anh ta hình như hết sức mệt mỏi,gục mặt trên bàn ngủ say.Anh ta thường xuyên mệt mỏi,thường xuyên ngủ say như vậy chăng?Tiểu Mễ nghĩ,có phải vì điều đó,cho nên sách vở của anh ta đã bị bụi bám đầy.

Bởi vì sự xuất hiện bất ngờ của Doãn Đường Diêu,không khí lớp học trở nên rất kỳ lạ,giáo sư Truyền giảng thêm lúc,cuối cùng bởi vì trong lòng tức giận,giảng bài không còn thông suốt nữa.Ông cầm một tập vở lên,nói:”Lần trước để mọi người viết một bài tiểu luận,tôi đã xem qua,các bạn đa số đều viết được,có thể nhìn thấy các bạn đã bỏ công sức cho bài viết này.Tuy nhiên,trong đó có một bài mà tôi cảm thấy rất kỳ lạ.”

Các sinh viên bỏ bút xuống nhìn ông.

“Doãn Đường Diêu!”

Giáo sư Truyền nâng cao giọng nói.

Tiểu Mễ đẩy vào tay của Doãn Đường Diêu,nhẹ nhàng nói:”Này,dậy đi…..”

“Làm gì đấy!”Doãn Đường Diêu bị đánh thức tức giận hét lên,hai mắt hằm hằm nhìn Tiểu Mễ.Có biết làm phiền người khác ngủ đáng ghét như thế nào không hả!

“Doãn!Đường!Diêu!”Giáo sư Truyền không kìm được tức giận,”Anh đứng dậy cho tôi!”

Doãn Đường Diêu hai vai nặng nề đứng dậy,tỏ vẻ chống đối:

“Việc gì vậy?”